" Miên, tại sao mày dám ngủ với chồng tao?"
" Tao...tao...xin lỗi...tao không cố ý"
Cố ý? Đây là cố tình chứ cố ý gì nữa.
Uổng công cô coi ả là chị em tốt vậy mà nhân lúc cô đi công tác lại dám lên giường với chồng cô.
Nếu không phải hôm nay cô phát hiện mình để quên tài liệu quan trọng ở nhà thì đã không thấy cảnh bạn thân ông xã ân ân ái ái nhịp nhàng đều đặn trên giường.
Tim cô như bị xát muối nhói từng cơn đau quặn, một bên là bạn, một bên là chồng. Họ đều là người thân thiết, quan trọng của cô vậy mà lại dám đứng sau lưng phản bội cô.
Hắn ta, người đàn ông nằm trên người đàn bà kia chính là người đã thề nọ hẹn biển chung thủy một đời với cô vậy mà, xa nhau chưa đầy một tuần đã tìm người thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Thật không ngờ!
Miệng lưỡi đàn ông không hề đáng tin cậy.
" Hai người được lắm! Thôi vậy, tôi cho hai người toại nguyện "
Hai hàng lệ rơi tuôn trào xuống gò má, cô cắn răng nhắm mắt lướt qua họ bước vào trong phòng lôi từ trong ngăn kéo ra tờ đơn ly hôn. Ký xong cô đập mạnh bút lên bàn, không buồn mà ngoảnh lại:
" Chúc hai người hạnh phúc, tạm biệt và không hẹn ngày gặp lại "
Dứt lời cô kéo va ly thẳng thừng rời khỏi nhà, vừa ra đến cổng cô quệt nước mắt, nhếch mép cười tà rồi lấy điện thoại bấm một dãy số dài gọi cho một người đàn ông:
" Anh yêu, từ giờ chúng ta không cần phải lén lút nữa rồi"