Vạn thiên thanh cho Hải Quỳ
Tôi bước vào nghĩa trang để thăm người cha quá cố mình. Vừa quỳ xuống, đập vào mắt là một ngôi mộ của cô bé trong tuổi còn học
HỌ VÀ TÊN: Nguyễn Thị Hải Quỳ
Ngày sinh : 13-4-2020
Mất :16-6-2020
Chao ôi! Một bông hoa biển mới mười bốn tuổi đầu. Em bị sao mà... mất sớm vậy ? Bệnh tật hay tai nạn. Bỗng tôi giật mình bởi tiếng nói của cậu bé:
Cháu là nguyên nhân dẫn tới bạn ấy chết......
Tôi hoang mang.
Bỗng cậu bé ấy cầm bó hoa vạn thiên thanh đắt xuống mộ của cô bé kia.
Tôi co người lại. Liền hỏi:
Cháu có thể nói rõ cho anh biết đc ko?
Cậu bé gật đầu.
- Đc thôi . cháu tên là Toàn bạn học của Hải Quỳ.
Tôi ngạc nhiên. Cậu bé bắt đầu kể:
Bố của Hải Quỳ là lão cục súc tàn bạo. Thà như cháu ko cs bố còn hơn.
...Tôi chỉ biết lắng nghe xen lẫn đó là xúc động.
Và ông ta đánh mẹ bạn ấy suốt ngày, rồi mang bồ bịch về nha. THẾ CÓ ĐIÊN KO CHỨ. Cậu bé hét lớn, rồi bức mình nói tp. Mẹ bạn ấy ko thể chịu đc lên đã tự sát.Sau ngày mẹ bạn ấy tự sát, Quỳ nghỉ học mấy tuần liền và khóc sưng mắt. Em thương bạn ấy lắm.
Quỳ còn cs 1 bà dì. Bà ấy độc ác, ganh ghét Quỳ, bà ta toàn chờ lúc lão già kia say rưởi rồi sai đánh Quỳ.Tôi nghe đến khúc đó tức lây:
SAO ÁC THẾ
Cậu bé nói tp:
Em thấy vậy liền bảo Quỳ là bỏ ik đừng cs ở lại nơi đó nữa, Quỳ đã đồng .Thế là em viết thư gửi cho Quỳ là bỏ ik.
Nói đến đấy Toàn rưng rưng nc mắt. Tôi vỗ vai em .Toàn kể tp:
Cuộc đời thật chớ trêu. Ai ngờ rằng người nhận bức thư đó là bà dì Quỳ. Bà ta kể toàn bộ cho bố Quỳ và sai bố phải dạy dỗ Quỳ lại.Lúc đó lão ta say nên đã lột sạch quần áo của Quỳ, đánh Quỳ sau đó cột vào chân giường. Tôi lặng ik
Toàn kể tp
Quỳ vì thế đã cố lấy bằng đc chai rưởi của bố mình, lấy bật lửa thiêu sống. Nói đến đoạn này Toàn nước mắt đầm đìa và tôi cũng thế.
Toàn nói tp tất cả tại cháu mà ra nói đến đó Toàn bảo tôi rằng anh sau này có thể bảo vệ và giữ gìn ngôi mộ ấy cho em đc ko:
Tôi gật đầu và hỏi tại sao Toàn ko nói gì và cuối cùng nói :
Em sẽ ko ở đất Hà Nội nữa em phải về Thanh Hóa rồi .
Tôi nhìn vào em ấy luyến tiếc và nói :
Anh sẽ mãi giữ gìn ngôi mộ đó.
Toàn cảm ơn rồi bỏ chạy rất nhanh và nói thật to 'EM CẢM ƠN ANH'
Tôi theo bóng của Toàn tan dần trong đoàn người và ngước nhìn ngôi mộ Trẻ kia rồi cất tiếng nói
Bông Hoa Hải Quỳ sẽ luôn nở mãi.........