Buổi xế chiều khi hoàng hôn đã buôn xuống. Trên một bến cảng cạnh một thành phố phồn hoa. Tiếng sóng vỗ rì rào, cơn gió thoáng qua đem theo dư vị của biển cả. . . Hai con người, hai số phận, hai thân phận khác nhau đang đứng ngắm hoàng hôn.
Hạc Hiên nói:
-" Anh!! Em có điều này muốn nói với anh!"
-" Nói đi!! " Hiểu Phàm đáp lời một cách lạnh nhạt.
-" Em... em muốn nói là... " Hạc Hiên nhân nhượng, ấp úng mãi chẳng thể nói thành câu.
Hiểu Phàm đứng bên cạnh nhíu mày tỏ vẻ khó chịu:
-" Có gì thì nói nhanh đi!! Tôi không thích do dự hay nhân nhượng gì cả."
Hạc Hiên hiểu rõ tính khí của anh, bởi vì cậu và anh chơi với nhau từ nhỏ, trước giờ nói chuyện với anh cậu điều nói ngay cả. Thế nhưng, hôm nay không hiểu sao cậu lại do dự khi nói điều này với anh.
Mãi không thấy cậu nói, Hiểu Phàm không nhìn cậu mà quay lưng đi.
-" Em Muốn Nói Là... Em Yêu Anh!! Hôm Nào Đó, Anh Có Thể Cùng Em Đi Chơi Không?"
Hạc Hiên siết chặc tay, cậu thu hết can đảm, để nói ra những lời này.
Nghe cậu nói vậy, Hiểu Phàm quay lại nhìn cậu rồi cười lạnh. Anh đáp lại lời cậu bằng một chữ ngắn gọn:
-" Ừ "
Nghe được chữ này từ anh, cậu đã rất vui và Hạnh Phúc, cậu vui đến độ muốn nhảy cẩn lên. Hạc Hiên bây giờ như một đứa trẻ ngoan nhận được quà vậy.
Hạc Hiên biết rằng, anh chưa nói yêu hay thích cậu. Anh luôn lạnh nhạt với cậu, vậy mà cậu vẫn cố chấp không bận tâm.
Để rồi, cho đến một ngày kia.
Hôm ấy, là ngày sinh thành của cậu, cậu đã đợi anh cả buổi tối, với hy vọng anh sẽ đến, nhưng mọi thứ đều đi ngược với sự mong đợi của cậu. Anh đã không đến, cậu gọi anh cũng không nghe máy dù một lúc.
Trời tối, bên ngoài có tuyết rơi, Hạc Hiên mặc áo khoát và cầm ô đi ra ngoài. Cậu đi dạo cho vơi bớt nỗi buồn.
Đang đi trên vỉa hè, hình ảnh thoáng qua làm khóe mắt cậu ứ lệ, sóng mũi cay cay. Cậu đã nhìn thấy, Hiểu Phàm... Người cậu yêu nhất đang tay trong tay, cười nói vui vẻ với một người cô gái.
Trước đây, anh không như vậy, không cười nói vui vẻ với cậu dù chỉ một lần. Cũng không nắm tay hay ôm cậu vậy mà hôm nay anh lại đi làm như vậy với người khác. . .
Thấy cậu, cô gái kia hỏi:
-" Anh!! Đấy là ai vậy? "
Hiểu Phàm nhìn cậu rồi đáp lời:
-" Đây chỉ là hàng xóm của anh thôi! Giới thiệu với cậu đây là bạn gái của tôi!"
Cậu nói vừa rồi của anh, vô tình làm trái tim cậu đau đớn như bị dao đâm. Giờ cậu mới biết mình đã sai hoàn toàn, nhưng cậu không cho phép mình khóc dù chỉ một giọc.
Cố giấu giọc nóng trong khóe mi, rồi mỉn cười thật tươi:
-" Chào chị, em là Hạc Hiên."
-" Ừm, chào em. Chị là Huỳnh Mai, hai người nói chuyện nhé, chị đi sang kia mua ích đồ. "
Nói rồi cô gái đó buôn tay anh mà bước đi qua bên kia đường.
Hiểu Phàm lạnh lùng nói:
-" Mai không cần nấu bữa sáng cho tôi đâu, có Huỳnh Mai nấu rồi."
-" Vâng ạ!! Thôi, anh sang kia với chị ấy đi!! Em đi về làm bản báo cáo tài chính của công ty, mai em sẽ đem lên cho anh."
Cậu vẫy tay chào tạm biệt anh rồi quay đi. Thời khắc cậu quay lưng định bước đi, thì thấy bên kia đường. Huỳnh Mai bạn gái của anh đang đứng giữa đường nhặc đồ bị rơi lên. Từ phía xa, một chiếc xe Ô Tô đang laot đến.
-" Chị ơi!! Cẩn Thận, Có Xe Đang Đến Kìa!!"
Hạc Hiên bỏ cây dù xuống đất, cậu vội lao ra đẩy cô ấy vào trong lề đường. . .
Rầm!! Đầu xe ô tô đâm vào người cậu, cả cơ thể hất tung lên không tung và rơi xuống. Máu đỏ chảy lênh láng, nhốm đỏ những hạt tuyết trắng xóa trên đường.
Hiểu Phàm đi đến, cậu đã rất vui khi nhìn thấy anh.
-" Anh đừng hốt hoảng... Cô ấy không sao cả, hãy vui lên đi."
Hiểu Phàm quỳ xuống trước cậu.
- " Anh yêu cô ấy đúng không? Cô ấy chết... hẳn là anh sẽ rất buồn."
Hiểu Phàm cuối mặt xuống, âm giọng có hơi khàn khàn:
-" Hạc Hiên... "
Cậu nắm lấy tay anh đặc lên tay Hiển Vy:
-" Cười lên nào, hôm nay là sinh nhật em đó... Anh hạnh phúc, Anh Vui Vẻ, Anh Mỉn Cười !! Đó chính là món quà mà em cần từ anh. Hãy tặng nó... cho em... để em không phải cảm thấy hối hận khi nói lời Yêu Anh. "
-" Hiểu Phàm... có phải hay không anh cái gọi là Đồng Tính Luyến Ái này làm anh ghê tởm. Em sẽ ra đi để anh không còn thấy phiền phức..."
-" Hạc Hiên... " Một lần nữa, anh lại gọi tên cậu:
-" Em rất vui, thật sự rất vui khi nghe anh gọi tên em thân mật như vậy. Em... đi vui... xin anh đừng buồn... Hãy sống tốt nhé. Tạm Biệt Anh! Người Em Yêu Thương Nhất. "
Hạc Hiên đã khóc khi nói lời này, cậu cố đưa mắt nhìn anh lần cuối, rồi mỉn cười mãng nguyện trong lúc nhắm mắt lìa xa cõi đời.
-" Đây chỉ là em gái của anh thôi, em ấy từ nước ngoài mới trở về. Hạc Hiên!! Anh Sai Rồi... Mở Mắt Ra Nhìn Anh Đi Mà!! "
Nụ cười lẫn hành động vừa rồi của cậu như một cây trâm nhọn đâm sâu vào tim anh.
-" Anh Rất Yêu Em Mà!! Anh Không Cho Phép Em Chết!! HẠC HIÊN!! "
Anh ôm cậu mà thét gào!! Vốn dĩ từ lâu anh đã nhận ra mình đã có tình cảm với cậu. Thế mà anh lại đi bát bỏ nó, để rồi cái giá phải trả là chính mạng sống của cậu.
Đến giờ phúc này, anh mới nói lời yêu thương thì tất cả đã quá muộn.
Nơi Cậu Đến Là Chân Trời, Góc Biển. Anh Mãi Mãi Sẽ Không Còn, Nhìn Thấy Cậu Nữa. Cậu!! Người Anh Yêu Thương Nhất, Đã Không Còn Trên Thế Gian Này.