bà mình sinh 5 đứa con 3 gái 2 trai . Bố mình là cả . sinh ra mình đầu tiên nên mình là chị lớn trong nhà. Nhung bố mình do cưới vợ sớm nên mình có nhiều đứa em lớn hơn .
Năm mình 9 tuổi mẹ mới có bầu em . mình rất mong mỏi đứa em này . Nhưng mình rất ghét bố mẹ mình . Năm mình 11 tuổi em 2 tuổi bố mẹ bắt đầu có hành sử là yêu em trai hơn . ừ mình lớn hơn em tận 9 tuổi nên phải nhường là phải nhưng mình ko ghét em cho được mà chỉ có ghét bố mẹ trong vài lúc mắng mình vì thằng em
Bố mình bảo là " em sinh ra bố vẫn chiều con đứa nào hư sẽ quát." nhưng ko bao giờ bố mình quát em quá 2 câu . mà quát mình đến tận chục câu . nhiều lúc bố để ý mình thật kỹ rồi moi móc nhưng chi tiết mình làm sai hoặc chưa biết làm để mắng oan mình trước mặt cả nhà . mình xấu hổ lắm nhưng chả biết làm gì cả . chỉ biết ngồi mà nghe . nghe xong chạy lên phòng tự khóc môth mình . khóc xong lau mặt đi ko để lại một chi tiết cho là mình đã khóc . xuống nhà cố gắng nặn ra nụ cười cho rằng mình đã lớn và nghe được . ông bà mình cũng bênh em . nhiều lúc cô mình trêu em xong nó khóc rồi lại ông bà lại mắng mình
các bạn biết vì sao ko vì nhà cô chú có tiền . nhưng chú là con ông bà nhưng dù ông bà có bênh nhà chú như thế nào thì chú vẫn cứ hơi tý là mắng ông .
thật sự mình rất rối . mong các bạn đọc xong câu truyện này thì hãy cho mình lời khuyên nên làm thế nào mới đúng nhé!