Này Hầu Gái,Tao Yêu Mày!
xin chào lại là tg đây!
Oan Gia Trúc Mã Ốm Yếu , Tôi Điên Cuồng Trở Thành Bác Sĩ Tư Nhân
Tần Thịnh Triều và Diệp Minh Ý là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ. Từ những ngày còn là hai đứa trẻ vô tư, anh đã quen với việc đứng bên cạnh cô, bảo vệ cô, nhường nhịn cô và âm thầm đặt cô ở vị trí đặc biệt nhất trong lòng mình.
j
Tần Thịnh Triều lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng trước mặt Diệp Minh Ý, anh luôn là một người hoàn toàn khác. Anh nhớ mọi sở thích của cô, quan tâm từng điều nhỏ nhặt, luôn xuất hiện đúng lúc cô cần và chưa bao giờ để cô phải chịu ấm ức.
Diệp Minh Ý cũng không phải không có tình cảm với anh.
Chỉ là cả hai đều quá trân trọng mối quan hệ thanh mai trúc mã này.
Họ sợ rằng chỉ một lời tỏ tình cũng có thể khiến tình bạn bao năm biến mất. Vì vậy, dù trái tim đã rung động từ lâu, cả hai vẫn lựa chọn im lặng, giả vờ rằng đối phương chỉ là một người bạn không thể thay thế.
Cho đến khi Cố Trạch Ngôn và Lâm Tâm Nghi xuất hiện.
Sự xuất hiện của họ khiến khoảng cách vốn mong manh giữa tình bạn và tình yêu bắt đầu thay đổi.
Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
Năm tôi bảy tuổi, tôi đã gặp một người phụ nữ rất kỳ lạ.
Khi đó tôi đang tha thẩn chơi ở sân trường chờ cha mẹ đến đón đi học về. Cha mẹ tôi bán tạp hóa, vào giờ tôi tan học thường là giờ đông khách nhất, nên ít khi đến đón tôi sớm được. Tôi cũng rất nghe lời, không chạy lung tung mà luôn quanh quẩn chơi ở sân trường chờ cha mẹ đến đón.
Tôi còn nhớ như in lần đó, sân trường vắng tanh, chỉ còn một vài bạn nhỏ đang chờ cha mẹ đến đón giống tôi. Chúng tôi ngồi ở ghế đá, nói chuyện phiếm.
Bỗng có một người phụ nữ mặc trên người một bộ đồ màu đỏ rất nổi bật, từ từ bước từ cổng trường đến gần ghế đá chỗ chúng tôi đang ngồi. Bà ta trông giống hệt mấy vị phu nhân quý phái trong những bộ phim mà mẹ tôi hay xem: sang trọng và cao ngạo.
Tôi thì rất thích màu đỏ, nên nhanh chóng bị sự lộng lẫy của người phụ nữ đó thu hút sự chú ý. Tôi cứ há hốc miệng mà nhìn, cho đến khi bà ta dừng bước, đứng ngay trước mặt tôi. Các bạn khác thấy tôi cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ đó thì cũng ngạc nhiên lắm.
Sai Nhịp
Minh Linh chưa bao giờ là một cô gái dễ gần. Ngay từ những ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường cấp ba Nguyễn Du, cô đã tạo cho mình một vỏ bọc vững chắc, một bức tường vô hình ngăn cách cô với thế
0
3
MÙA SEN NỞ SAU NHỮNG NGÀY MƯA
Chương 1 — Đứa trẻ học cách im lặng Năm cô tám tuổi, cô học được cách khóc mà không phát ra tiếng. Cô ngồi nép sau cánh cửa, hai đầu gối co lên trước ngực. Ngoài kia là tiếng người lớn. Một giọng nói
0
1
Mì Trôi Ống Tre
(Mình bị bắt cóc hả? Tối thui, đau ê ẩm cái cổ) /Bịch//Bịch// (! Có tiếng bước chân?!) /Xoạt, loạt xoạt// Bất Ngờ Chưa~ Hả???!!!! (Là giọng của anh Kami! Và...?) Sao mời bé Poppy mà bịt mắt trùm bao n
0
3
Người thứ 3 trong phòng
Seonghyeon dạo này lạ lắm. Nửa đêm nó hay tỉnh dậy, ngồi ở mép giường nhìn vào góc phòng. Miệng lẩm bẩm: "Ai đó..." "Em nói gì đó?" Tôi ôm nó từ sau lưng. Nó giật mình: "Không có gì... em mơ thô
0
5