( Chuyển Ver) ( Kỳ Hâm ) Ba Nhỏ Của Vai Chính Thụ Truyện Ngược Trọng Sinh Rồi
Truyện chuyển ver vẫn chưa có sự đồng ý của tác giả
Nhân vật gốc: Phó Yến Lễ × Giang Thư Niên
Chuyển ver: Mã Gia Kỳ × Đinh Trình Hâm
Nếu ai muốn thì vào app TYT để ủng hộ người edit + beta nha
Mọi người xem có sai sót nào thì nói cho tôi biết nha
Tôi Trở Thành Vật Trong Tay Bá Gia
Một tờ giấy chẩn đoán khiến cuộc đời cô bắt đầu đếm ngược. Cô sỉ nhục, chế nhạo, tất cả chỉ để khiến hắn căm hận mình!
"Cố Từ Hề, cô đúng là hèn hạ thật!" Ánh mắt Bá Cảnh Ngộ lạnh băng, nhìn người từng yêu thương sâu đậm giờ trở nên dơ bẩn thế này, đau lòng không kham nổi, tựa như vạn mũi kiếm đâm vào tim! Hắn thề sẽ hành hạ cô, biến cô thành đồ chơi của mình suốt đời!
Sự thật được phơi bày, đôi mắt Bá Cảnh Ngộ ngập tràn hối hận, ước gì mọi thứ có thể quay lại lúc ban đầu!
"Cảnh Ngộ... anh sẽ yêu em bao lâu?"
Ăn No Rồi Chết
Khát thì uống — điều ấy ai cũng biết. Nhưng nếu bạn là người đã quen suy nghĩ, thì ngay cả hành động đơn giản nhất cũng trở thành một câu hỏi bất tận.
Câu chuyện này kể về một người đàn ông không tên, và một dòng sông. Giữa ông và nước chỉ cách nhau gang tấc, nhưng ông không thể cúi xuống. Bởi ông bận hỏi những điều mà chẳng ai dám hỏi: Nó là sao? Anh nó chết là sao? Mà... chết là sao?
Đó là câu chuyện của chính chúng ta — những kẻ có tất cả trong tầm tay nhưng lại sợ hãi vì không biết cách nhận lấy.
không dạy đời, chỉ là một tấm gương nhỏ. Nếu bạn thấy mình trong đó, xin đừng ngạc nhiên.
HOA TUYẾT TRÊN ĐỈNH PHONG SƯƠNG
Chương 1: Bước chân vào Nghiêm phủ Thành Tương Dương mùa đông năm ấy tuyết phủ trắng xóa. Trước cổng lớn sơn đỏ của Nghiêm phủ – gia tộc giàu có và quyền lực bậc nhất vùng, một thiếu nữ manh áo vải t
0
4
YÊU VÀ THƯƠNG
Yêu Và Thương Có hai chữ thường được đặt cạnh nhau đến mức người ta dần quên mất rằng chúng vốn không giống nhau. Yêu. Thương. Hai chữ ngắn ngủi, nhưng có thể khiến một đời người trở nên dịu dàng,
0
4
Hồi Thứ Nhất.
Tôi thở gấp, từng tiếng nấc vỡ vụn vang lên giữa màn đêm bao trùm. Tôi chạy thật nhanh - đến mức đôi chân đã như sắp gãy làm đôi, nhưng nếu tôi dừng bước lại, tôi sẽ bị xé xác. Anh ta đến rồi, từn
0
4
Vứt bỏ (?)
Lần sau... Nhất định cậu sẽ vượt qua! [Bàn tay nắm lấy đôi tay đang dần lạnh cóng bởi nhiệt độ môi trường xung quanh. Thân nhiệt cũng dần mất đi sự ấm áp vốn có, cậu nằm bất động trong lòng anh. Nhắm
0
0