Sáng đó tôi và thằng bạn thân quẹo lượn ở trung tâm thương mại, ăn uống nhè nhẹ của buổi sáng một chập sương sương.
Vô tình hai đứa tôi đang đứng lướt vèo vèo trên Facebook thì gặp ngay cô bé khá dễ thương đang đi đến. Thằng bạn mất dạy vỗ mạnh vai tôi bảo:
- Ê mày, mày thấy bé đó không?
- Không có đui.
- Xinh phết, mày xin nick Facebook nó giùm tao.
- Ủa ủa ngộ vậy, mày muốn thì tự thân vận động, tại sao lại là tao, không làm đòi có ăn... thì ăn...
- Ăn gì?
Tôi loé mắt khi nó chặn họng tôi bằng cách giơ tờ 500 nghìn to như cái bánh xe bò lên quơ quơ. Định đi đường quyền hả trời. Nói thật không láo luôn, không hề giả trân. Nói dối thì hai đầu gối bằng nhau, trước giờ nó chưa bao tôi cái gì kể cả ly trà sữa bé tẹo teo.
Ối giờ đúng là thấy sắc quên bạn! Tao khinh!
- Ok. Hiểu rồi, đưa trước tính sau.
- Nê vờ, làm trước tiền trao cháo múc.
- Gì, nhờ người ta mà còn lên giọng chó má hả. Thế có muốn không?
- Lấy đi.
Tôi vui vẻ cầm lấy tờ 500 nghìn bự chà bá, hất mặt đi lại chỗ cô gái đáng yêu cute kia. Tôi cười cười bảo:
- Chào em, em thấy tên đằng kia không. Hắn là chồng anh, hắn rất đáng ghét, lúc nào cũng chê anh không đủ sức nằm trên, nay hắn giở chứng khùng điên hứa nếu anh xin được nick face của em thì hắn cho anh lên trên một hôm. Em giúp anh được chứ???
Tôi chớp chớp muốn rụng cả hàng mi cong vút. Cười đến nỗi muốn rớt hàm, không phải vì tờ 500 nghìn bự chà bá cũng không đến nỗi bán rẻ liêm sỉ như vậy, liêm sỉ có giá 500 nghìn thôi hả trời, rẻ vậy???
- Dĩ nhiên là được rồi, nếu anh cần em có thể gọi thêm đám bạn em đến.
S.h.i.t, cô gái này nhiệt tình khiếp.