"Rồi mai sẽ khác mà........" .Những câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong dòng suy nghĩ của tôi. Sau tất cả, dù thế nào cũng không có ai thèm quan tâm tới tôi. Cuộc sống tuổi thơ của tôi đã chẳng đẹp đẽ nữa rồi.Bị bạn bè phản bội, người thân luôn chửi mắng tôi, tôi khổ sở mệt mỏi lắm. Muốn họ phải nhận quả báo nhưng tôi vẫn còn rất thương họ, phải làm thế nào bây giờ? Chìm đắm trong muôn vàn cảm xúc lo âu suy nghĩ đã khiến tôi nhiều lần ngồi khóc một mình rất nhiều. Tôi tự hỏi tại sao họ không quan tâm tôi?, tại sao không ai chịu lắng nghe tôi nói?,...... Rất nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp, tôi ước gì mình có thể trở thành một trong những vì sao trong vũ trụ lớn mênh mông kia, sẽ đứng từ xa quan tâm mọi người và luôn luôn ủng hộ họ. Họ không quan tâm đến tôi cũng được, nhưng làm ơn hãy để ý đến tôi một chút được không? Dù chỉ vậy thì tôi cũng đã vui lắm rồi!
"Sau tất cả thứ mà mình học được trên thế giới này là cuộc sống vốn chẳng có gì được gọi là công bằng."