“Thành Trung, anh về đi. Ba em đang ở nhà đó. Ba nhìn thấy anh đưa em về thì chết.”
“Anh là lính của ba em, hơn nữa còn là “lính cưng” nữa đó.”
Bỗng nhiên cánh cổng nhà Minh Ngọc mở ra, thượng tá Vinh đứng ngay ở đó, “À, hai “cục cưng” đi đâu giờ này mới về?”
“Chào thủ trưởng.” Thành Vinh vừa nói vừa đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh.
“Không dám. Chào cậu. Bây giờ không phải ở đơn vị.”
Thượng tá Vinh nhìn Minh Ngọc rồi nói, “Ba nói cho con biết, ba gọi cho Dung, Dung nói hôm nay không có buổi ngoại khóa nào hết.”
Thôi. Xong rồi. Minh Ngọc im lặng cúi đầu.
Thành Trung mỉm cười rồi nói, “Thưa chú, do buổi ngoại khóa bị hủy nên cháu đưa Minh Ngọc đi mua sách ạ.”
Thượng tá Vinh bật cười, ông chỉ vào mấy quyển truyện trên tay Minh Ngọc, “Mấy cuốn truyện Conan này à?”
“Minh Ngọc vào nhà ngay, ba có chuyện muốn nói với Thành Trung.”
Minh Ngọc giả bộ đi vào, cô đứng nấp sau cánh cổng thì nghe thấy tiếng nói của ba cô.
“Thành Trung, tôi dặn cậu bao nhiêu lần rồi. Lính công binh đi phá bom không bao giờ được có thái độ cười cợt.”
Thành Trung ngơ ngác, “Nhưng đây là đi chơi mà chú.”
“Cậu còn dám cãi à. Con Minh Ngọc không phải bom nổ chậm của nhà tôi thì là gì? Cậu phải là “lạnh lùng boy” thì mới dọa được nó.”
“Cháu sẽ lưu ý ạ.”
“Còn nữa, tôi muốn hỏi bao giờ thì cậu rước nó đi đây? Đừng tưởng tôi không biết hai đứa hẹn hò cũng hơn một năm rồi.”
“Cháu đợi Minh Ngọc tốt nghiệp đại học ạ.”
“Tốt. Nhưng để tránh bom phát nổ thì phải làm sao hả thượng úy Thành Trung?”
Thành Trung nghiêm túc trả lời: “Báo cáo thủ trưởng, tránh bom phát nổ thì cần phải nhẹ nhàng tháo bỏ ngòi nổ của nó, sau đó mới di chuyển tới nơi an toàn.”
“Tháo bỏ ngòi nổ thì được nhưng tôi không muốn di dời quả bom này. Một mình tôi nuôi nó lớn lên nên cậu sẽ phải ở rể.”
“Vậy còn chuyện tháo ngòi nổ thưa thủ trưởng.”
“Tháo cái đầu cậu ấy. Hiện tại cậu mà động vào con gái tôi thì liệu hồn. Về đơn vị đi. Lần sau có hẹn hò thì không cần lén lút nữa.”
Minh Ngọc từ sau cánh cổng chạy ra, cô thơm vào má ba cô một cái, “Ba là nhất.”
Thượng tá Vinh lắc đầu, “Cái gì cần nghe thì cũng nghe rồi. Cho gặp nhau thêm 10 phút thôi nhé. Ba vào nhà đây.”
…
Mười phút sau, tiếng còi vang lên ngay sau cánh cổng kèm theo khẩu lệnh, “Giải tán.”