Trời hiện tại mưa rất lớn nhưng ở 1 góc sông có vài điều chả ổn
Nè lần nào cũng vậy cả
Chị lần nào cũng đi ko một lời
Lần này đừng mong em cho chị đi •An An
Buôn chị ra •Vân Vân
Vậy Chị cho em một lời giải thích rõ ràng đi ‹Ôm chặt tay Vân Vân› nếu chị ko nói rõ em sẽ ko cho chị đi đâu. Em sẽ ko giống mấy lần trước ngu ngơ nhìn chị đi đâu lần này chị ko nói đừng mơ ra khỏi đây •An An
Em muốn chị nói thế nào đây
Hiện tại chị rất bận, ko rảnh đùa với em nên chị đi trước •Vân Vân
‹Đẩy nhẹ An An› nhưng do mất căng bằng nên ngã về phía sau Vân nằm tay kéo lại
Cẩn thận vào ‹bước đi›
Chị rõ là biết em yêu chị, chị cũng từng nói yêu em ko phải sao vậy sao bây giờ chị lại vậy chứ lạnh lùng vô cảm chị thích vậy sao •An An
Rõ ràng là chị nói sẽ ko làm em buồn ko làm em đau luôn làm em cười nhưng tại sao...tại sao hả "khóc"
«Vân nghe thấy được những lời này đau chứ tất nhiên phải đau vì cô thật sự rất yêu An nhưng gia đình lại là một chở ngại lớn với cô ngay từ nhỏ. Ko làm được thứ mình thích biết cô thương em gái nên luôn lấy cái lí do đó để ép buộc khiến cô ko thể nói gì»
'An An chị xin lỗi chị ko mang được hạnh phúc cho em mong rằng em gặp được người tốt hơn chị'
"Nhìn thấy Vân vẫn cứ bước tiếp long An đau như cắt nước mắt càng ngày càng nhiều nhưng cô vội vàng lấy tay lau đi nước mắt hét lớn"
EM SẼ ĐỢI CHỊ CHO DÙ KO BIẾT BAO LÂU TÌNH YÊU EM DÀNH CHO CHỊ VẪN SẼ KO THAY ĐỔI EM ĐỢI CHỊ TẠI NƠI NÀY 10 NĂM ĐỢI ĐƯỢC BÂY GIỜ CHẮC CHẮN VẪN ĐƯỢC •An An
'Chị vẫn ko chịu ở lại sao, được em sẽ ở đây đợi chị cho dù phải dành cả đời này em vẫn sẽ đợi'
Cứ như thế thời gian trôi qua 3 tháng
Cô vẫn cứ thế ngồi mãi một chỗ ngắm nhìn mặt trời mưa gió giông bão vẫn ngôi đến cơ thể mặt mày đã yếu dần cô ko đủ sức để đừng nữa rồi đồ ăn của cô hằng ngày được bé mèo Mimi mua nhờ sự thông minh cô cứ nghĩ là có thể là vô vọng sẽ ko gặp lại nữa rồi nhưng ai ngờ được Tối hôm đó lại tiếp tục là 1 ngày mưa lớn cô vẫn ngồi dưới góc cây đó và nước mắt rơi theo mưa trái tim cô như hết hi vọng rồi nhưng vẫn cố chấp ngồi ở đây bỗng xen lẫn tiếng mưa có một tiếng gọi
Em thật sự ngu ngốc tới vậy sao •Vân Vân
Cô ko ngờ được An An nói đợi cô ở đây lại là thật 10 năm trước khi cô 10 tuổi An An 9 tuổi cô và An đã hứa ở chỗ này là sẽ ko bao giờ rời xa nhau nhưng cô đã ko làm được cô còn hứa hôm sau ngày sinh nhật An sẽ lại đây gặp cô nhưng vẫn ko làm được bây giờ cô lại thấy An An vì lời nói hôm đó hứa ở đây đợi mình mà trời mua cũng ko về làm cô đau nhói cô nghĩ tới lúc trước những lần lỡ hẹn với cô có khi nào cô đã chờ giống thế này bao nhiêu sự hối hận đau lòng của cô tăng vọt sau đó cô tiếng lại gần An ẩm An lên thì gặp Mimi
Là em à cảm ơn em chăm sóc em ấy bây giờ đi theo chị
Vân Vân nói bằng giọng vừa trầm vừa mệt vì cô đã chảy qua 1 trận cãi nhau lớn với gia đình về chuyện của mình và An lúc đâu cô còn lo lắng nhưng khi cô ra quyết định cô đã cãi nhau ầm ầm với gia đình kéo dài 25h25p thì cô đã thuyết trình được gia đình vừa xong cô liền chạy lại đây cô cứ nghĩ sữ ko có An ai ngờ cô vẫn ở đây
Trong lúc này An mệt mỏi nói "Chị tới rồi" và nở một nụ cười
Đồ ngốc nhà em chị thua em rồi
1 ngày sau khi đưa An vô viện
1 buổi sáng đẹp trời mắt An từ từ mở mắt ra
Đây ko phải mở sau mình còn sống "cô nhìn xuống cạnh giường thì thấy Vân nằm đó" Chị Vân
Vân lúc này bắt giác tỉnh dậy thấy An đã tỉnh cô liền nở một nụ cười vui vẻ và nói một câu "Cuối cùng em cũng tỉnh rồi"
Em đấy đúng là đồ ngốc có cần phải vậy ko-Vân nói với giọng vừa vui vừa bực
Tại chị cả thôi liu-An thì nói bằng giọng vui vẻ hạnh phúc
Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ •An An bắt đầu giọng nói tò mò
Sau khi nghe An hỏi thì Vân kể lại bla bla các thứ khi nghe xong An cực bất ngờ về chuyện đó
Vậy em đồng ý ko, qua Anh với chị •Vân Vân sau khi nói thì rất háo hức chào đợi
Để em xem đã coi thế nào😙
~~~Hể~~~~
Nghĩ kỉ rồi em đồng ý •An An
Nhanh thế nhở •Vân Vân
Vậy chị muốn •An An
Ko ko •Vân Vân
Vậy em thấy thế nào yêu chị Đúng hay sai •Vân Vân
Để coi em nghĩ là cả hai á hehe •An An "cười"
__________End__________