Chương Một :
Tại một căn biệt thự to lớn ở một vùng ngoại ô , trong một căn phòng sang trọng, một cô gái vô cùng xinh đẹp đang say giấc trên giường.Những tia nắng ban mai chiếu rọi qua khung cửa sổ vào trong căn phòng khiến cho cô tỉnh giấc.Vô Sương từ từ ngồi dậy, lấy hai tay dụi mắt.Đôi huyết mâu đỏ rực của cô từ từ mở ra cùng với chiếc váy ngủ đen trên người càng làm cô trở nên vô cùng quyến rũ và mị hoăc.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra, một người đàn ông với khuôn mặt yêu nghiệt bước vào, trên người anh mặc một bộ tây trang màu đen càng làm cho anh tăng sức quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành.
Nhìn thấy cô đã tỉnh dậy, gương mặt của Tư Ngụy hiện lên một nụ cười dịu dàng.Nếu có ai nhìn thấy hình ảnh này có lẽ sẽ vô cùng khiếp sợ bởi nụ cười này vốn dĩ không nên xuất hiện trên khuôn mặt của anh.Anh cất giọng trầm khàn hỏi cô:
-Sương nhi cuối cùng đã tỉnh, đói?
Vô Sương nghe anh hỏi, liền dịu dàng mà mị hoặc trả lời :
-Ngụy, em thật đói aaaa.
-Thật muốn ăn đồ ăn anh nấu ≥﹏≤.
Vừa nói, cô lại dang hai tay ra ôm lấy anh, như muốn anh bế cô.
Cô như thế, anh cũng không kìm nổi mà lòng nhũn ra như nước,tai cũng hiện lên vài vệt hồng đáng ngờ.Anh giả vờ trấn tĩnh nhìn cô nói:
-Trước hết em phải thay đồ và vệ sinh cá nhân, tôi ra ngoài trước đợi em.
Thấy anh ngại ngùng ,cô càng được nước lấn tới, anh còn chưa ra khỏi cửa cô đã nhảy lên trên lưng anh, nhõng nhẽo :
-Anh cõng em xuống nhà a.
-Sao em càng ngày càng dính người thế chứ.
-Em chỉ dính anh.
Anh tỏ ra bất đắc dĩ nhưng giọng nói cưng chiều cùng cao hứng đã phản bội lại anh.Anh chính là muốn cô dính anh như thế a.Anh cõng cô xuống nhà, đi qua biết bao nhiêu người giúp việc nhưng họ chỉ dám im lặng cúi đầu đi qua, còn riêng bác quản gia thì khuôn mặt đáng thương đã chết lặng như đã quá quen với việc này.
Qua bữa ăn sáng gian nan, đầy thử thách và cẩu lương ngập miệng đối với bác quản gia, hạnh phúc ngọt ngọt ngào đối với Vô Sương và Tư Ngụy thì anh cũng phải đến công ty. Anh rất muốn đem cô đi cùng nhưng cô lại từ chối.Cô nói muốn đi shopping để thoải mái đầu óc. Tuy hơi thất vọng nhưng anh vẫn phải tạm biệt cô để đên công ty.
Sau khi anh vừa đi, cô liền lên lầu thay quần áo, lên xe riêng của mình và chạy đến một trung tâm thương mại lớn.
Cô bước xuống từ chiếc xe sang trọng đã khiến nhiều người chú ý, cô bước vào như không quan tâm đến mọi người xung quanh.
Cô đi vòng quanh trung tâm với ý muốn tìm một bộ đồ để tặng cho anh gây bất ngờ. Cô đang nhìn xung quanh thì chợt nhìn thấy một chiếc đầm dạ hội rất đẹp ,quý phái và sang trọng. Nhân viên bán hàng rất tinh mắt mà giới thiệu với cô về chiếc váy đó, còn khen cô không ngớt lời.Khi cô chuẩn bị bảo nhân viên gói lại cho cô chiếc đầm đó thì một giọng nói ương nghạnh, kiêu ngạo vang lên :
-Tôi muốn chiếc váy kia.
Nhân viên bán hàng kia nghe thấy giọng nói quen thuộc này, liền mồ hôi đầy người, khó xử xen lẫn chút sợ hãi, ấp úng nói với người kia :
-B...Bối....tiểu thư!
-Vị tiể..... tiểu.. thư đây đã... nhìn trúng chiếc váy....đó...từ... từ..... trước rồi ạ.
Vị Bối tiểu thư kia nghe vậy liền tức giận quay đầu nhìn về phía Vô Sương. Khi nhìn thấy gương mặt kia của cô thì cô ta liền không kìm nổi thứ xúc cảm mang tên ghen ghét đang dần dần lan tỏa trong lòng mình. Cô ta càng quyết tâm lấy được chiếc đầm đó.
Cô ta liếc nhìn cô sắc lẹm, rồi quay sang nhân viên kiêu ngạo nói:
-Gói chiếc đầm kia vào cho tôi, còn nữa, từ khi nào trung tâm này loại người nào cũng có thể vào được.
Cô ta quay sang nhìn cô khinh thường nhưng giọng nói cất lên lại vô cùng ghen tỵ :
-Ai dô, nhìn khuôn mặt này của cô xem, xinh đẹp như thế, ngồi không hoặc làm chút việc gì đó chắc cũng thừa tiền tiêu nhỉ.
Vô Sương vốn dĩ không định quan tâm tới cô ta, tránh đi chút phiền phức, nhưng cái cô Bối gì đó cứ nhắm vào cô, cô trước giờ không phải người ủy khuất chính mình, nhẫn nhịn trước người khác, liền mỉm cười tao nhã, đáp trả:
-Vị tiểu thư này quá đề cao tôi rồi, tôi làm sao so sánh được với nhan sắc trời ban, người gặp người khóc, chó gặp chó ngã của vị tiểu thư đây chứ.
Biết cô đang châm chọc mình, Bối Nặc tức giận không thôi, ngũ quan cô ta vốn bình thường, nay lại càng trở nên dữ tợn, xấu xí.
Thấy cô ta tức đến nổi lửa, cô vẫn không ngại thêm chút dầu, ngoài mặt mỉm cười rất thân thiện nhưng bên trong lại xấu xa, cô nói tiếp:
- Dung nhan này của tiểu thư xác thực có thể làm cho đứa bé đang tươi cười sợ đến khóc thét lên và cũng có thể làm đứa bé đang khóc sợ đến không dám phát ra tiếng a.
Bối Nặc lúc này thực tức giận, máu dồn lên não, dang tay ra định tát cô. Lúc này, nhân viên đang đứng ngoài xem kịch đến hăng say chợt bừng tỉnh chạy ra ngăn cản.
Bối Nặc lúc này biết mình đã thất thố, điều chỉnh lại cảm xúc bản thân, tức giận bỏ về nhưng trước khi đi vẫn không quên buông lời đe dọa :
- Tôi sẽ khiến cho cô chết không có chỗ chôn.
Cô dửng dưng nhìn cô ta rời đi, như không quan tâm đến lời đe dọa ấy.Một hồi khôi hài kết thúc, cô lại cảm thấy chán nản với việc mua sắm. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh người đàn ông tuyệt mĩ kia,cô thở dài bất lực , haizzz, lại nhớ Ngụy rồi,muốn gặp anh quá.
Cô nghĩ là làm, lái xe đến trước cửa công ty anh, bước vào.