Tiếng reo hò của hàng vạn khán giả dưới khán đài như một làn sóng âm thanh khổng lồ, làm rung chuyển cả bầu không khí của sân vận động. Trên sân khấu, Lalisa và Rosé vừa hoàn thành một phân đoạn vũ đạo đôi đầy ăn ý. Lisa vòng tay qua eo Rosé, cả hai nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt lấp lánh phản chiếu ánh đèn LED rực rỡ.
Như một thói quen, các fanzine lại bùng nổ. Người hâm mộ cuồng nhiệt ghép đôi họ, gọi họ là định mệnh, là cặp bài trùng không thể tách rời. Suốt nhiều năm qua, từ những ngày còn là thực tập sinh cho đến khi đứng trên đỉnh cao sự nghiệp, vị trí bên cạnh Lisa luôn thuộc về Rosé. Sân khấu nào cũng vậy, họ luôn được xếp cặp cùng nhau, tạo nên những khoảnh khắc làm nức lòng người hâm mộ.
Rosé đã từng tin vào điều đó. Cô cứ tưởng, hai đứa sẽ mãi mãi bên nhau như thế.Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Rosé bước vào phòng chờ với nụ cười vẫn còn trên môi. Cô cầm chai nước định tiến về phía Lisa để chia sẻ niềm vui như mọi khi. Nhưng bước chân cô khựng lại.Trong góc phòng tối hơn một chút, Lisa đang áp điện thoại vào tai. Gương mặt sắc sảo, lạnh lùng trên sân khấu của Lisa lúc này lại mềm mại đến lạ kỳ, đôi mắt cong lên ngập tràn hạnh phúc.
"Em vừa diễn xong rồi. Anh có xem trực tiếp không?... Nhớ anh chứ, mai gặp nhé."
Giọng nói ngọt ngào, nũng nịu ấy chưa bao giờ dành cho Rosé. Đó là giọng điệu Lisa chỉ dùng khi gọi điện cho bạn trai cô ấy – một người đàn ông dịu dàng, hoạt động ngoài ngành giải trí, người đã bước vào cuộc đời Lisa nửa năm nay.
Rosé siết chặt chai nước trong tay, cảm giác mát lạnh của vỏ chai không làm dịu đi cái nóng rát đang lan tỏa trong lồng ngực. Cô lùi lại một bước, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế sofa ở góc đối diện.
: Chaeyoungie!
"Lisa cúp điện thoại, vui vẻ chạy bổ về phía cô, tự nhiên khoác tay lên vai Rosé. "Hôm nay tụi mình phối hợp đỉnh thật đấy! Đoạn kết sân khấu nhìn visual của hai đứa mình đúng là không đùa được đâu.
Rosé ép bản thân nở một nụ cười thật tự nhiên, gật đầu: "Ừ, đỉnh lắm."
Đúng là chỉ có cậu mới hiểu tớ nhất trên sân khấu thôi," Lisa cười tít mắt, rồi nhìn đồng hồ trên tay. "À, lát nữa tớ xin quản lý đi trước một chút nhé. Anh ấy đang đợi tớ ở ngoài."
"Cậu đi đi. Tớ về khách sạn với mọi người là được rồi," Rosé nghe giọng mình bình thản đến đáng sợ.Lisa không nhận ra sự khác lạ, cô nàng nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vẫy tay chào tạm biệt rồi biến mất sau cánh cửa. Căn phòng chờ bỗng chốc trở nên trống trải đến lạ thường.
Rosé dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Trên sân khấu, họ là "Lichaeng" huyền thoại trong lòng người hâm mộ. Họ có hàng ngàn video cắt ghép, hàng triệu bài viết ca ngợi sự đẹp đôi, và những cái ôm, những cái đan tay được lập trình sẵn theo kịch bản biểu diễn. Sự hòa quyện của họ trên sân khấu là thật, tình cảm gắn bó mười mấy năm qua cũng là thật.
Nhưng thế giới thực tế lại tàn nhẫn hơn thế.Khi ánh đèn sân khấu tắt đi, khi tiếng hò reo của người hâm mộ lùi xa, Lisa sẽ trở về với thực tại của cô ấy. Một thực tại có người đàn ông cô ấy yêu, có một mái ấm tương lai mà ở đó, Rosé hoàn toàn không có vị trí.Hóa ra, cái gọi là "mãi mãi bên nhau" mà Rosé vẫn hằng ôm ấp, chỉ là một ảo tưởng ngọt ngào được dệt nên từ những ánh đèn lấp lánh và tiếng reo hò của đám đông. Sân khấu có thể xếp họ đứng cạnh nhau thêm trăm lần, ngàn lần nữa, nhưng khoảng cách giữa trái tim họ trong đời thực, đã mãi mãi rẽ sang hai hướng khác nhau.
Rosé mở mắt, nhìn bóng mình phản chiếu trong tấm gương lớn của phòng chờ. Cô chỉnh lại cổ áo, đứng dậy bước ra xe. Ngày mai, họ vẫn sẽ đứng chung một sân khấu, vẫn sẽ là cặp đôi hoàn hảo trong mắt thế giới, chỉ có điều, trái tim cô đã học được cách giấu đi một góc vỡ vụn phía sau ánh hào quang.