“Mỹ nhân ngư”
Ấy là khi chẳng một ai hiểu được vẻ đẹp thực sự của em.
Con người là loài động vật sống theo bầy đàn. Việc một kẻ nào đó trở nên khác biệt sẽ luôn khiến họ chê cười. Không ai muốn trở thành kẻ bị bỏ lại, bởi chúng ta vốn là loài động vật sống theo bầy.
Chúng hùa vào cùng nhau cắn xé một người vô tội, vì những thứ vốn chẳng có thật mà dồn ép đến chết một kẻ có da có thịt, có máu có xương. Đặt cái tôi của mình lên cao ngất rồi giẫm đạp lên một kiếp người vốn đã cùng đường.
---
Mái tóc em dài, bay theo chiều gió. Từng lọn tóc cứ thế mang đến cho ta một nỗi vấn vương chẳng thể gọi tên. Làn da mịn màng, đôi môi đỏ mọng...
Có lẽ, em đã có một chỗ đứng trong lòng ta.
Phựt.
Một tiếng động khe khẽ vang lên trong trái tim.
Thằng nhỏ tình yêu đã bắn mũi tên trúng đích.
Ngày hôm ấy, có một chàng hoàng tử đem lòng yêu một nàng tiên cá.
Theo truyền thuyết ta từng nghe, nàng cam tâm rời biển cả để lên bờ vì tình yêu.
Vậy thì ta cũng có thể vì nàng mà tiến vào biển sâu.
Ta vẽ một vòng tròn trên bờ cát, nơi bãi biển chỉ có đôi ta. Một thế giới an nhàn thuộc về riêng hai người, chẳng cần bất kỳ ai khác.
Vượt qua mọi rào cản.
Ta không quan tâm nàng đến từ đáy vực sâu, cũng chẳng màng những lớp vảy cá trên người nàng.
Chỉ vì hai chữ—
tình yêu.
---
Theo truyền thuyết ta từng nghe, nàng cam tâm lên bờ vì tình yêu; vậy thì ta cũng có thể vì nàng mà tiến vào biển sâu.
Chỉ cần có nàng ở bên cạnh, mọi lời đồn đại ngoài kia, ta đều coi như chưa từng nghe thấy.
Vậy nên, hứa với ta...
Đừng quá vội vàng mà đắm mình nơi biển sâu kia.
---
Theo truyền thuyết ta từng nghe, nàng cam tâm lên bờ vì tình yêu; vậy thì ta cũng có thể vì nàng mà tiến vào biển sâu.
Vậy mà...
Sao nàng lại nhẫn tâm đoạn tuyệt?
Quên đi lời hẹn ước năm nào rằng tình yêu của đôi ta sẽ chẳng bao giờ đổi thay, để rồi khiến nước mắt ta rơi giữa tuyệt vọng.
Trong thực tại vẫn tồn tại biết bao yêu thương ta dành cho nàng.
Ta nguyện hóa thành một bức tượng, đứng nơi đây và chờ đến ngày nàng xuất hiện.
Tạm biệt.
Rồi sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Cõi lòng tan nát, ta lênh đênh giữa mặt biển.
Chỉ cần nàng ngẩng đầu thêm một lần nữa...
Nàng sẽ thấy ta.
Nàng tiên cá hóa thành bọt biển, chìm xuống đại dương, hòa mình vào nơi không còn mang đến cho nàng đau khổ.
Hòa vào nơi mà nàng yêu thích nhất.
Dòng sông bi thương chậm rãi chảy trong bóng tối.
Nhấn chìm thanh xuân và những tháng ngày chưa kịp trôi qua.
---
Tro cốt em, tôi gửi nơi biển cả.
Hóa thành cát rồi lặng lẽ chìm xuống đại dương, đưa em về nơi em từng yêu thích.
Ở đó, em sẽ được yên bình.
Không còn những nỗi đau thương...
«“Lỡ như bọn con có bỏ lỡ nhau, lỡ như bọn con có đánh mất nhau...
Dù nỗi buồn chia cắt ấy có thể kéo dài suốt phần đời còn lại, dù bọn con phải rơi nước mắt không ngừng, kể cả trong những giấc mộng dài, nỗi đau ấy cũng chẳng thể phai nhòa...
Thì mong ngài hãy tiếp thêm cho đối phương sức mạnh, để người ấy có thể sống tiếp cuộc đời này.”»
---
Sách viết rằng, khi cá voi chết đi, xác của chúng sẽ chìm xuống đáy biển sâu ngút ngàn, trở thành một ốc đảo dành riêng cho những sinh vật nơi đáy đại dương, giúp chúng duy trì sự sống suốt hàng chục năm.
Sách gọi quá trình ấy là Kình Lạc.
Còn tôi...
Tôi gọi đó là sự dịu dàng cuối cùng mà cá voi dành cho thế giới này.
「𝑻𝒉ơ 𝒗à 𝒄𝒂」
-itadakimasu-