Gửi anh — người em từng yêu nhất”
Anh à,
Em nhớ anh của trước kia rất nhiều.
Em nhớ người từng thích em trước, từng thiết tha muốn chúng mình ở bên nhau. Nhớ người từng quan tâm em, từng làm em vui, từng nói với em rằng anh sẽ không bỏ rơi em. Anh từng nói về một tương lai có hai đứa, từng hứa sẽ đưa em đi ăn những món ngon ở Hà Nội, cùng em đi du lịch, cùng nhau có một cuộc sống hạnh phúc. Thậm chí anh còn từng nói chúng mình sẽ cưới nhau.
Ngày đó em đã tin tất cả.
Không phải vì em ngốc, mà vì em thật sự tin anh.
Em đã yêu anh bằng tất cả những gì em có. Em đã nghĩ chỉ cần hai đứa cùng cố gắng thì chúng mình sẽ đi được rất lâu. Nhưng rồi em lại trở thành người phải gồng gánh một mình. Anh càng ngày càng im lặng, càng ngày càng xa cách. Em cứ cố giữ, còn anh dường như chẳng còn muốn giữ nữa.
Anh có biết điều đó làm em đau đến mức nào không?
Em không muốn một tình yêu mà chỉ có một người cố gắng. Em không muốn phải cầu xin sự quan tâm từ người mình yêu. Em càng không muốn mỗi ngày đều tự hỏi rằng “anh còn yêu em không?”
Anh nói xin lỗi.
Nhưng em đã từng nghĩ mãi: anh xin lỗi vì điều gì?
Vì đã không thực hiện được những lời anh từng hứa? Vì đã để em một mình? Hay vì tình cảm của anh đã thay đổi?
Em không biết.
Em chỉ biết rằng người từng nói sẽ không bỏ rơi em cuối cùng lại là người bỏ em lại với tất cả những lời hứa còn dang dở.
Em giận anh.
Em tủi thân.
Có những lúc em còn tự hỏi:
“Chẳng lẽ mất em rồi anh cũng không tiếc sao?”
Em từng nghĩ mình quan trọng với anh đến thế nào. Vậy mà bây giờ anh có thể bước tiếp, còn em vẫn đứng đây, ôm từng kỷ niệm cũ và khóc.
Em ghét cảm giác này.
Em ghét việc em vẫn nhớ anh dù anh đã làm em đau. Ghét việc em vẫn nhớ những ngày anh thương em, trong khi người của hiện tại lại xa lạ đến mức em chẳng nhận ra nữa.
Nhưng có lẽ điều khiến em đau nhất là…
Em không nhớ người anh của bây giờ.
Em nhớ người anh đã từng yêu em.
Em nhớ người đã từng đặt tay lên đầu em và nói về một tương lai của hai đứa. Em nhớ cảm giác khi ấy em tin rằng mình sẽ không bị bỏ lại.
Bây giờ em mới hiểu rằng có những lời hứa người ta nói rất thật ở một thời điểm, nhưng cuối cùng lại không thể giữ được cả đời.
Em không biết bao giờ em mới hết nhớ anh.
Em cũng chưa biết bao giờ em mới có thể bình thản khi nghĩ về anh.
Nhưng em biết một điều: em đã thật lòng.
Em không hối hận vì đã yêu anh. Em chỉ tiếc rằng người em yêu của ngày trước không thể cùng em đi đến nơi mà cả hai từng tưởng tượng.
Có lẽ từ hôm nay, em phải học cách bước tiếp mà không có anh.
Em sẽ vẫn buồn. Có thể em sẽ còn khóc rất nhiều. Có thể sẽ có những ngày em nhớ anh đến mức chỉ muốn quay lại.
Nhưng rồi em sẽ học được cách thương chính mình.
Còn những lời hứa của chúng mình… em sẽ để chúng nằm lại ở nơi chúng thuộc về.
Trong ký ức.
Tạm biệt anh.
Em từng yêu anh rất nhiều.
Và em mong một ngày nào đó, khi nhớ lại anh, em sẽ không còn đau nữa.
— Em của những ngày đã từng yêu anh bằng tất cả những gì em có. 🤍