- Ta tên : Vân An . Là vị thiếu gia duy nhất của phủ thừa tướng . Y năm nay 19 tuổi , y mang một vẻ đẹo phi giới tính mà không ai có thể nhận ra , vẻ đẹp ấy khiến y dù thế nào cũng luôn nổi bật giữa đám đông và cũng khiến y luôn có sự kiêu ngạo trong người
- Năm ấy , y gặp được hắn , kẻ sẽ khiến y phải đâu khổ ! Hắn là công tử của phủ Trấn Bắc tướng quân , uy danh lừng lẫy , nhưng phủ thừa tướng và trấn bắc tướng quân lại luôn đối địch với nhau khiến y từ nhỏ đã ghét những người của phủ trấn bắc tướng quân
- y nhìn hắn đang luyện kiếm mà chẳng để ý đên sy khiến lòng kiêu ngạo của y bị tổn thương , cứ thế y liên tục chèn ép hắn . Dung mạo y khuynh quốc khuynh thành , tài năng thì cũng không cần bàn cãi , phải gọi là văn võ song toàn , ý thuật cao minh ! Ai cũng gọi y là đệ nhất mỹ nhân kinh thành
+ Mỹ nhân là chỉ những người có vẻ đẹp phi giới tính nó bao gồm cả nam lẫn nữ
- Nhưng hắn thì sao , dù bị chèn ép vẫn chẳng quan tâm mà rõ ràng y và hắn định sẵn là kẻ thù ! y không hiểu và y muốn biết , trong cơn tức giận của năm ấy ! y đã quyết định khiêu chiến hắn và đây cũng là lần đầu tiên hắn chú ý đến y !
- Cứ thế hai người chũng ta đã giao đấu với nhau rất nhiều lần nhưng lần nào cũng là hoà . Tháng 10 năm ấy , một vụ lũ lụt xảy ra , các vị văn võ lại cãi nhau , không ai chịu nhường ai , cha ta cùng với cả cha hắn thì không kém , còn cãi nhau thì lúc thượng triều cho đến lúc tan triều ! nhưng hình như , y và hắn đang càng ngày càng thân thiết hơn rồi , chúng ta đã ngồi lại , nói chuyện với nhau
- Dần dần không hiểu sao tình cảm lại đột nhiên nảy nở nhưng cha ta và cha hắn chắc chắn sẽ không đồng ý , cộng với cả , ta đây là đơn phương , không biết hắn có thích ta không , nhưng ta sợ ! Sợ hắn sẽ bảo ta có bệnh , ta rất sợ , sợ đến nỗi không dám gặp hắn nữa
- Hôm ấy ! phụ thân của ta , Thừa tướng đương triều gọi ta tới thư phòng có việc , bước vào , mùi hương quế nhàn nhạt thoang thoảng trong căn phòng gỗ cổ
" phụ thân! người gọi con "
-ta cung kính hành lễ với người , nhìn vào nắt người ta chỉ thấy một mảnh tối mịt mù ! người run giọng không biết vì lí do tại sao nhưng ta cũng sẽ sớm biết thôi
" An Nhi , tối nay con hãy thu dọn toàn bộ đồ đạc đi , ta đã chuẩn bị xe ngựa rồi , tối nay con cùng nương con hãy rời khỏi kinh đô , đi đến một nơi không ai viết , thay tên đỏi họ mà sống đi "
- giọng người trông thật run rẩy , mang theo đó là sự kìm lén mà ta không thể nào thấu hiểu được
" phụ thân , có chuyện gì đã cảy ra vậy ? ở kinh đo cũng rất tốt mà ? "
" sáng nay lúc thượng triều , người thổ phỉ Bắc Nhung đã hạ chiến thư bắt chũng ta dâng lên vị công chúa xinh đẹp nhất tới hoà thân không thì hắn sẽ cho quân tới san bằng nơi này.... "
- ta im lặng , không khi lúc ấy im lặng đến chết chóc , mọi thứ gần như đóng băng hoàn toàn vào thời khắc ấy ! ta đã hiểu , ta đã hiểu ý trong lời người ,....
END PHẦN 1