Tháng thứ hai em ở nhà em bắt đầu coi điện thoại , ngủ nhiều hơn ăn điều độ hơn còn tôi vẫn thế nhưng có sự thay đổi là tôi và anh ấy bắt đầu cãi nhau cãi rất nhiều ,cãi nhau từ những chuyện nhỏ nhặt nhất điều đó khiến tôi mệt mỏi . Em ba tôi thì cứ chờ chờ mãi nhưng trường vẫn không hồi đáp lại đơn xin kí năm học tiếp theo của em tôi cũng chỉ nghe em kể những câu chuyện vui hay những chuyến đi chơi đầy màu sắc còn tôi chỉ ở đó chẳng vó gì khác biệt tôi bắt đầu cảm thấy lạc lối tôi không biết tôi nên làm gì ! Tôi cũng không còn sự phấn khởi hay sự vui vẻ của niềm đam mê thời còn bé như trước nữa tôi bắt đầu làm thêm như đan hàng may , em út thì lúc nào cũng nhìn trời nhìn rất nhiều cứ bỏ điện thoại em lại nhìn bầu trời không làm gì cả cứ nhìn mãi tôi không để ý chỉ nghĩ em thích bầu trời thôi . Còn 23 ngày nữa em đi học tôi hỏi em muốn đi đâu em chỉ bảo " em muốn đi chơi với mẹ" em bắt đầu nói với mẹ chuyện đi chơi nhưng lúc nào mẹ cũng từ chối em vẫn không từ bỏ cho tới 2/9 em ở nhà với mẹ tôi và em ba đi chơi tới chuyền còn em ở nhà tối đó tôi vẫn không hỏi tại sao em không đi chơi và chỉ nghĩ tôi sẽ bù cho em một ly nước mía hay thẩm chỉ, chỉ một ly nước lọc em vẫn tha thứ cho tôi điều đó khiến tôi coi em như một chai nước lọc bỏ nước nào cũng có thể đầy . Còn 1 ngày nữa tôi bắt đầu đếm ngược từng giây em đi học lúc em đi tựu trường tôi nhìn ngôi nhà trống vắn thấy rất thoãi mái không ai nói với tôi những lời sáo rỗng như"hai không đi làm hả?","hai đi tắm đi","hai ổng không tốt với hai đâu chia tay đi" tôi chỉ nghe thoáng qua và quên đi tôi bỏ mặt lời em. Tháng em đi học tôi nhận ra mình sai rồi tôi vẫn như vậy bán càng ngày càng ít ngày chỉ tầm hai chục , nhận thấy tôi đang khó khăn em ngày đi học về đều ghé qua mua tôi ly nước nhưng tôi nghĩ em phiền tại em cứ xuất hiện ở chỗ tôi bán làm tôi tốn tiền lúc em đi học tôi không cho tiền ,mẹ và em ba vẫn thế rồi tháng 9 năm 2024 em mất vì tự sát đâm vào bụng còn tiếp .