Một ngày, khi đêm dần buông, được gọi là gì?
Tôi đã tự tạo cho mình một câu hỏi như thế.
Một câu hỏi mà đêm nào tôi cũng ấm ức, rơi từng giọt nước mắt đến ướt cả gối.
Nó chính là việc nhìn bản thân trong gương, rồi lại nhìn bản thân qua chiếc điện thoại.
Người ta thường nói, như hát ra cả vạn câu hoa mỹ rằng:
“Nhan sắc không quan trọng, tâm hồn mới là thứ đáng được coi trọng.”
Nhưng,có lẽ Tôi đã sai khi tin vào nó,Tin vào nhan sắc không hề quan trọng.
Trước mắt tôi là hàng ngàn dòng tin nhắn chào hỏi, nhưng sau đó lại là sự rời đi, chỉ vì họ nhìn thấy tấm hình tôi vừa gửi.
Họ bảo rằng họ ngại vì xấu, không dám cho tôi xem mặt họ.
Nhưng họ... thì khác.
Họ giống như một con quỷ được điêu khắc ra vậy, người ta nhìn cũng cảm thấy ngứa mắt. Đúng vậy, 1 con quỷ được sinh ra từ tâm hồn của chính bản thân họ.
Cán cân xuất hiện trong đầu tôi giữa đêm, tiếng chuông như đang kéo tôi về thực tại và lặng lẽ nhìn vào chiếc gương đã vỡ làm đôi.
Bên nào sẽ thắng?
Cái nào nặng hơn?
Tâm hồn hay nhan sắc?
Tôi thở dài.
Đúng là đời, nhan sắc chỉ cần vài giây để người ta nhìn thấy, nhưng tâm hồn lại cần rất nhiều thời gian mới có thể thấu hiểu.
Đã không đẹp, là một thứ rất thiệt thòi rồi. Dù có bù đắp bằng bất cứ thứ gì đi nữa, cũng vẫn cảm thấy một nỗi ấm ức đến khó tả.
Cả đêm hôm đó, tôi như muốn khóc nấc lên vì sợ mình nhìn mình trong gương thì thấy đẹp, nhưng nhìn ngoài đời lại cảm thấy đây là một con nhỏ sống ảo...
Tôi từng nghĩ như tất cả mọi người.
Không để ý, mắt không thấy thì tim không đau, và như thế sẽ không sao.
Nhưng tôi không làm được.
Không thể hét lên rằng:
“Tao xấu thì làm sao?”
“Mày nói tao à?”
Thật... mệt mỏi khi lúc nào cũng phải lắng nghe từng lời đánh giá, từng ánh mắt, từng câu nói, mà chẳng thể phản bác lại điều gì.
Thật vô dụng.
Nhưng nếu đặt cả hai lên cán cân, thì câu trả lời có lẽ vẫn là hòa thôi.
Không bên nào thắng cả.
Và cũng chẳng thể chắc rằng nhan sắc thua tâm hồn, nhưng cũng không thể nói tâm hồn đã thắng.
Bởi khi bản thân quá tự ti về ngoại hình của mình, có lẽ rồi sẽ hiểu thôi.
Tôi cũng chẳng ước gì quá nhiều.
Chỉ ước mình có một khuôn mặt bình thường.
Không lệch, không méo, không quá gầy, không quá đen.
Chỉ cần bình thường thôi.
Giống như một viên kẹo đắng.
Ăn một lần rồi, sẽ chẳng muốn có lần thứ hai.
Có lẽ, đó cũng là cảm giác của tôi mỗi khi nhìn thấy chính mình.
Nhan sắc là một chiếc cán cân.
Nhưng có những thứ, dù đặt lên bao nhiêu lần...
cũng chẳng thể phân định được bên nào thắng.